Tình yêu tuổi 17 là tình yêu đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc sống mỗi con bạn vì chính là những cảm xúc rung động đầu đời, là những xúc cảm lần đầu biết đến cùng hồ hết kỉ niệm không lúc nào quên. Góc tư vấn tình yêu tuổi 17 dưới ánh mắt đa chiều giúp ba bà bầu hiểu hơn về con mình.

Bạn đang xem: Mối tình tuổi 17

1. Support tình yêu thương tuổi 17: Những cảm hứng đầu đời trong trẻo

Quy quy định của cuộc sống đời thường đó là đông đảo thứ xảy đến lần trước tiên cũng các mang lại cho từng người những xúc cảm chân thành và trẻ trung và tràn đầy năng lượng nhất. Tình yêu cũng không ngoại lệ. Không ít người nói 17 tuổi thì biết gì về tình yêu, đừng gồm đua đòi nhưng yêu sớm. Thế nhưng họ đâu biết tình thân tuổi 17 new là thứ tình yêu trong sáng, bình yên, vui mừng nhất mặc dù còn ngây thơ, khờ dại tuy nhiên lại vô cùng thuần khiết, tươi mới và không phải biết tính liệu thiệt hơn. Chỉ hiểu được cùng tin thuộc yêu thuộc xây đa số giấc mơ và ngọt ngào thì sẽ niềm hạnh phúc mà không biết được vắt nào là khổ đau, bất hạnh, phân tách xa đầy đủ nỗi buồn, khó khăn mà để đi mang đến bến bờ niềm hạnh phúc ta yêu cầu trải qua.

Tuổi 17 ta sẽ có tương đối nhiều cái lần đầu. Thứ nhất có cảm giác nhớ nhung một ai đó đến cồn cào, da diết, trước tiên biết nắm nào là yêu, là thứ nhất được nỗ lực tay chúng ta khác giới, thứ nhất được tín đồ khác đon đả ngoài bố mẹ. Tình thân tuổi học tập trò đẹp mắt lắm, này còn là những ngày với mọi người trong nhà cắp sách mang đến trường vào trong năm cuối cấp, cùng chia sẻ cho nhau những bữa cơm trưa hay đôi khi chỉ là mua cho nhau một món vàng kỉ niệm nhỏ cũng làm kẻ địch cảm thấy vui mừng cả ngày. Dường như đó còn là những cảm giác giận hờn lần trước tiên khi thấy người mình ngọt ngào đi cùng người khác, là khi tin nhắn ko được bình luận cũng làm cho lòng ta thêm khó khăn chịu.

2. Số đông kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời mỗi nhỏ người

Ai cũng nói tuổi học tập trò là giữa những giai đoạn đáng nhớ nhất trong cuộc đời. Đúng vậy bởi vì lúc kia ta bao gồm đủ tất cả: ông bà, cha mẹ, các bạn em, thầy cô, đồng chí và cả người ta yêu thứ nhất mà không phải lo nghĩ về cuộc sống, chưa hẳn va vấp váp cuộc đời.

Lúc này ta và bạn sẽ cùng nhau trải qua biết bao câu chuyện tuyệt rất đẹp mà về sau khi mỗi lần nhớ lại hầu hết cho ta những cảm giác bồi hồi. Đó là lúc cả hai quyết định tắm mưa trê tuyến phố từ ngôi trường về nhà, là những ban đêm học bài xích trên thư viện cho muộn, các chiếc nắm tay hoặc nụ hôn phớt vơi đầy không tự tin ngùng của song bên. Là lúc tan học cùng mọi người trong nhà tìm đa số quán tiêu hóa trên mọi phố phường, cùng chia nhau một cây kem bởi vì cả hai đã hết tiền…Tất cả tạo cho những kỉ niệm quãng đời đầu với chúng ta khác giới làm cho sao rất có thể quên được dòng gọi là tình yêu đầu tiên thời học tập trò đầy khờ dại mà lại ngọt ngào, dễ dàng thương.

*

3. Người “anh cả” của những cảm giác sau này

Với tình yêu tuổi học tập trò ta đã chiếm lĩnh trọn con tim mình để yêu, nhằm thương lưu giữ rồi nhấn lại đủ cả những và ngọt ngào lẫn đắng cay lần thứ nhất nếm trải. Đó đó là bài học giúp ta cứng cáp hơn trong cuộc sống mà nhất là trong những quan hệ tình cảm sau này. Vẫn chính là tình yêu nhưng mà tình yêu về sau sẽ chín chắn và cứng cáp hơn không thể những khờ khạo như ngày đầu bắt đầu yêu. Rất có thể ta sẽ không còn thể yêu 100% trái tim mình như trước, nhưng bây giờ ta sẽ biết mình cần gì, muốn gì và rất có thể cho đi số đông gì.

4. Bao gồm duyên có phận đã sánh bước cùng nhau trọn đời

Đối với tình cảm tuổi 17, nếu gồm duyên gồm phận vẫn sánh bước cùng mọi người trong nhà trọn đời còn nếu có duyên không có phận thì cũng là những cảm hứng trong sáng lần đầu cần yếu quên.

Có không hề ít cặp vợ chồng hiện thời là bạn học của nhau trước kia, họ yêu nhau năm 17 tuổi và kết hơn năm bọn họ 24 tuổi. Mọi ngày đầu là cảm tình trong white của tuổi học tập trò, họ bén duyên thuộc nhau, lại cùng nhau suốt quãng thời hạn học đại học sau cuối họ đưa ra quyết định sánh bước cùng nhau những ngày tháng còn lại để không hẳn xa cách, chưa phải chia lìa. Còn điều gì tuyệt diệu rộng một tình cảm vĩnh cửu và duy nhất!

Còn so với những cặp đôi bạn trẻ khác yêu nhau trong tuổi 17 dẫu vậy lại ko thể cùng cả nhà đi đến đích sau cuối thì cũng đừng bi thương hay ân oán hận gì nhé. Hơn hết ta vẫn nên cảm ơn người bạn năm 17 tuổi ấy đã cùng khóc, cùng cười, thuộc vui, mặt ta trong thời điểm tháng đầu đời.

Dưới ánh mắt tư vấn tình cảm tuổi 17, tình yêu không vượt mãnh liệt nhưng mà vẫn đầy đủ làm trái tim ta xao xuyến, lưu giữ nhung phần nhiều quãng thời hạn tươi đẹp. Ai đó đã từng có lần nói “tuổi trẻ y như một cơn mưa rào mặc dầu bị cảm ổm vẫn muốn quay trở lại để được ướt nước thêm một lần nữa”. Đúng vậy vì chưng đó là đều tình cảm đầu đời, là thuở còn vô tư chưa phải lo nghĩ vô số về cuộc sống. Sẽ là 1 trong tiếc nuối phệ với ai kia khi không tồn tại tình yêu thương tuổi 17, không có những khoảnh khắc tươi tắn của tuổi học tập trò. 17 tuổi hãy cứ yêu đi nhưng dừng lại ở nút tình cảm bằng hữu trong sáng sủa thôi nhé các chàng trai với cô gái.


*

Làm gì khi là một người hướng nội sống vào một thế giới hướng ngoại


Replay Blog Radio: Chìa tay ra đến anh nắm


Blog Radio 686: Điều gì đã khiến cho anh thay đổi thay?


Replay Blog Radio: Khi chúng ta nhìn về nhì hướng khác nhau


shthcm.edu.vn - fan ta nói năm tuổi 17 đang thích ai rồi là yêu cầu mất cả đời để nuối tiếc, nhằm ngẫm nghĩ về chúng mà chúng ta sẽ thường xuyên mỉm cười cợt rồi lại nhảy khóc. Người ta bảo còn nhỏ dại thì biết những gì mà yêu, cơ mà họ không biết cảm xúc của mọi cô cậu học trò ấy đáng trân trọng biết bao. Tình thương của fan 17 tuổi khác với cảm xúc của rất nhiều đứa trẻ cấp cho 1 cung cấp 2, lại càng không giống xa so với gần như gánh nặng cuộc sống đời thường của bạn trưởng thành. 17 có thể sẽ chạm mặt người chúng ta yêu nhất nhưng lại lại thiết yếu cùng ta đi hết con đường này, chính vì chẳng ai có thể phá đi quy luật bất biến của thời gian, của việc ra đi, với của lễ trưởng thành.

Chàng trai của tuổi 17 à, tớ sẽ luôn nhớ cậu trong lòng (Lam Giang)

***

Tình chúng ta hay tình yêu phần lớn giống như bạn dạng tình ca rộn ràng tấp nập của hầu như chú ve trong suốt ngày hè nhưng mùa hè năm cho tới liệu còn hứa hẹn gì? Sẽ vẫn là giai điệu cũ giữa khung trời quang đãng tuy vậy là của những chú ve bắt đầu và ứ lại trong tâm địa ta chút dư ba quen thuộc.

Cái nắng nóng gắt tràn xuống thị trấn nhỏ tuổi từ sau thời điểm Tết Nguyên Đán. Phóng tầm đôi mắt về phía xa, chỉ thấy mọi quả đồi trọc kim cương vọt, sỏi đá bốc khá ngùn ngụt lên cao, tương tự sa mạc mèo nóng.

Trong thị trấn, người ta xây độc một dạng hình nhà cấp cho bốn, mái bởi với tường trát xi, theo thời gian bám đầy rêu xanh đen. Đạp xe quá qua con dốc cao, tôi thở hổn hển vì chưng mệt, vày nóng, các chiếc cây rám nắng bên đường không đủ mức độ át đi dòng nhiệt độ khắc nghiệt này.

Ở nhà, chị em tôi vẫn hay than phiền cho đám ruộng nứt nẻ cần thiết cắm mạ cày cấy. Người mẹ vén quần cao tận gối, cầm dòng nón quạt phành phạch, nhìn ra ngoài mái hiên thở dài.

*

Qua hết bé dốc dài, chạy thêm bố cây số, qua thêm hai con dốc đứng, tôi bắt đầu tới trường học của mình. New nghĩ thôi trán tôi đang đẫm mồ hôi, chần chừ những thời gian trước đó tất cả nóng như hiện tại không? tự nhiên tôi thèm cái thời tiết lạnh lẽo của mùa đông, thèm khung trời âm u và đầy mưa phùn bay bay.

Hôm nay, tôi không đi học, tôi đấm đá xe kẹ lại công ty Minh, công ty chúng tôi theo yêu cầu của "thầy công ty nhiệm đại nhân" đi thâm nhập đội khích lệ thể thao của lớp. Đây là chuyển động thường niên được tổ chức hàng năm trong thời điểm tháng Hai với những môn thể dục thể thao đồng đội phối hợp như đá bóng, trơn chuyền, cầu mây….

Minh ngồi trước mái hiên hóng tôi, nó khoác một bộ áo quần thể thao ở trong nhà khá thoải mái, bắt đầu tắm kết thúc nên tóc còn khá ướt, rủ xuống vài sợi trên vầng trán white bóng. Tôi ngừng xe dưới gốc cây sanh đầy quả chín tím đen, vẫy tay với Minh “Đi thôi. Trễ bây giờ, bố giờ bắt đầu trận đấy”.

Minh gật đầu, nó với chai nước lọc đặt sát mặt tu một hơi cạn nháy đôi mắt với tôi “Cậu cấp gì? Tụi nó thi đấu, dịp gay cấn cậu nhảy ra hét toáng thật lớn, gắng là kết thúc nhiệm vụ”.

Tôi vuốt các giọt mồ hôi trên trán, cười cợt nhếch miệng “Hay. Gắng cậu đợi đi. Tớ đi trước đây”.

Vừa chấm dứt lời, nó phóng như một cơn lốc nhỏ nhảy lên xe cộ tôi ngồi nghiêm chỉnh “Let’s go”.

Mùi sữa rửa mặt tươi non tỏa ra vô cùng dễ chịu, tôi bực cũng không bực được nó, chỉ làu bàu “Con trai gì lười biếng thấy gớm để con gái nai sườn lưng ra đèo”. Nó bật cười rất là ngô nghê "Thế cậu ao ước người ta nghĩ như vậy nào?”.

Trước đây, nó bảo với tôi "Nếu tớ chở cậu, bạn ta nghĩ về cậu là tình nhân tớ tuy nhiên cậu chở tớ bạn ta lại không cho là vậy. đọc không?"

Tôi rung lắc đầu.

*

Nó xoa đầu tôi giảng giải “Thế này nhé, cậu là bé gái, gầy như que tăm nhưng đèo một thằng đàn ông to khỏe như tớ ví như là tình nhân nó tất cả lỡ nhằm vậy không?”

"Không”.

Nó đồng ý hài lòng.

"Vậy đang hiểu chưa?”.

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, mau lẹ đáp trả.

"Nhưng rất có thể người yêu thương bị bệnh đề nghị con bé đó cần đèo thì sao?”.

Nó cười nhạt, ko thèm đáp lời.

Chuyện tôi đèo nó trở thành trọng trách không nuốm đổi. Nó bình thản coi như lẽ đương nhiên, thỉnh phảng phất còn khẽ hát một bài bác ca nho bé dại phía sau tôi.

"Cậu đề xuất sửa xe cộ đi, tớ sắp đến sức tàn lực kiệt vày cậu rồi".

Vừa dắt xe vào nhà xe, tôi vừa đấm sườn lưng than thở.

Thằng đàn ông cao rộng mét bảy, mặt tỉnh queo coi tôi như không khí, không đáp không rằng, chu mồm huýt sáo vang. Tôi ngước lên nhìn phía sau gáy nó, tóc giảm tỉa gọn gàng, lung linh ánh sáng của không ít giọt nước đọng chưa kịp khô. Nó là đồng bọn của tôi nhưng cụ thể tôi không hiểu biết nhiều độ phương diện dày của chính nó hay đúng ra nó luôn luôn cố tình trêu ngươi tôi.

*

Trong ánh nắng bóng nó đổ nhiều năm trên nền đất, đơn độc đến lạ. Bất chợt, nó xoay đầu lại cười cợt tươi khoe hàm răng white bóng, vẫy tay tôi.

“Cậu làm gì mà thất thần vậy? Bị thánh nhập à?".

"Thánh cái đầu cậu ấy." Tôi bực bội.

Trường cấp bố của tôi hơi rộng với năm dãy nhà, trong các số ấy hai dãy xệp kết hợp với một dãy bố lầu thành các hình chữ U, thêm nhị dãy cha lầu xây tức thì đằng sau. Sảnh trường tương đối rộng với mặt hàng cây phượng đỏ bao quanh, vừa tạo cảnh quan vừa mang lại bóng mát.

Tôi ưa thích nhất là cây hoa sữa đầu cổng vào, tháng 9 nở hoa rất đẹp với tôi cũng rất ghét dãy hoa sữa rậm rạp trồng phía sau khu chống học, mùa hoa hương thơm đậm cho tới nhức đầu.

Chúng tôi len lỏi trong đám bạn đông đúc trên sân trường, nó kiếm đâu ra ra loại nón nan tre lủa tủa như lông nhím, nhóm lên đầu ngông nghênh đi trước. Trong khoảng khung thi đấu, những tuyển thủ của lớp tôi vẫn ngồi uống nước, tôi chạy lại vắt chặt tay hét lên khích lệ nho nhỏ.

“Cố lên”.

Mấy chúng ta trai ấy liền mỉm cười vui vẻ, gật đầu.

“Yên tâm, độ cao có hạn dẫu vậy thủ đoạn đầy mình".

Thấy ai cũng tràn đầy trường đoản cú tin, tôi đoán trận chiến này đội tôi sẽ thế được phần lớn thắng tuy nhiên chiều cao các bạn nam lớp tôi khá không đạt tiêu chuẩn với dàn quân nấm lùn, cán mốc mét sáu mươi.

Sắp tới giờ thi đấu, tôi tự giác lui về nơi đứng, sát trụ cột lưới, dễ dàng bề quan sát lối đi của bóng.

*

Dưới bóng nắng nhạt nhòa, một đứa con trai đi lướt qua tôi, mùi hương xà phòng thơm đọng lại trong không khí. độ cao một mét tám hết sức nổi bật, lần đầu tiên tôi thấy tim bản thân lỡ nhịp, tôi cứ chú ý theo đấng mày râu trai ấy.

Tôi đắn đo yêu ngay lập tức từ cái nhìn thứ nhất là gì nhưng chắc hẳn rằng tôi đang say nắng, chưa phải say một khuôn mặt cơ mà là say một dáng hình. Cậu ấy mang một bộ đồ áo thể thao xanh đậm, lộ rõ một vóc dáng vạm vỡ, khỏe khoắn mạnh, không giống những chàng trai thư sinh mảnh mai khác.

Cậu cù lại, khuôn khía cạnh càng có tác dụng tim tôi thêm thổn thức, làn da bánh mật, hai con mắt rất sáng, trong như nước hồ nước thu, tôi thấy bạn dạng thân mình bị hút vào vào đó.

Minh vỗ vai tôi mấy cái.

"Lại thất thần rồi!”.

Tôi cười cợt cười, khía cạnh mày nóng ran, Minh ko phát hiện, vững chắc nó nghĩ về má tôi đỏ bừng bởi nóng. Nó dúi vào tay tôi ly nước chanh đường không bao giờ quên nháy mắt.

“Uống đi không say nắng”.

Tôi chớp ánh mắt Minh, hai con mắt biết cười của nó cong cong như trăng lưỡi liềm.

"Đừng nói cậu cảm đụng nhé. Tớ không ưng ý đâu”.

Tôi đá vào chân nó, bĩu môi.

“Cậu đừng tất cả mà hoang tưởng”.

*

Đối cùng với tôi, Minh là bạn, là em trai, nhiều khi cũng là fan anh trai tốt, vồ cập và ấm áp. Công ty chúng tôi có thể thoải mái và dễ chịu ở cạnh nhau, trọng điểm sự, chia sẻ, chơi giỡn... Nói cách khác nó là bạn bạn đồng hành tuyệt vời nhất trong suốt đời cấp tía của tôi.

Bóng nắng và nóng nhạt dần dần ngả về chiều Tây. Trận đấu lập cập diễn ra, tôi thấy mặt đội bạn chàng trai ấy cách ra sân, ngoài chiều cao và làn domain authority khỏe mạnh trông rất nổi bật thì trông cực kỳ đỗi bình thường vậy tuy nhiên tim tôi vẫn rung động.

Lần đầu, tôi thấy bản thân như kẻ bội phản bội, tuy cổ vũ mang đến đội mình mà lại mắt cứ dán trở về bên cạnh ấy. Nhìn cánh mày râu trai chạy, nhảy, đón bóng…, hồ hết động tác trẻ trung và tràn trề sức khỏe như khắc họa tự trong đường nét vẽ phim hoạt hình.

Cậu ấy khá trang nghiêm suốt trận đấu, mỗi khi bóng tốt, nụ cười lẻ tẻ lại xuất hiện, rất đẹp, siêu chói chang, tôi suy nghĩ vậy. Do tôi đã say, say trong một trong những buổi chiều xuân, có mây nhè nhẹ, bao gồm gió thênh thang với hơn hết là một thú vui của ai đó.

Nếu ai hỏi tôi, năm mười bảy tuổi, tôi lưu giữ nhất là vấn đề gì? Tôi sẽ vấn đáp không e dè đó là “Tôi ghi nhớ cậu ấy”.

Minh ngồi sau tôi, vỗ vai tôi, hớn hở bảo.

“Chết nhé. Đội mình thành công tớ với cậu lại chuẩn bị vào chân hậu cần kiêm cổ vũ”.

Tôi liếc quan sát cái dáng vóc trắng trẻo thư sinh của nó, tặc lưỡi.

“Cậu là kiểu con trai vô dụng”.

Minh bơ tôi, nó nghếch cổ lên hát một quãng tiếng anh trong bài "Winter in my heart". Tôi cũng rất thích bài hát ai oán đó, sau mỗi giờ thể dục, hai shop chúng tôi ngồi dưới nơi bắt đầu keo cổ thụ trên động cát nhỏ trong sân, phân chia nhau chiếc tai nghe, nghe nhạc. Minh bảo cùng với tôi.

“Cậu nghe thôi, không cần phải xem lời dịch làm cho gì”.

“Tớ cũng không có ý định coi đâu. Nghe tuyệt là tớ phù hợp rồi, giống bài Criminal đấy”.

"Cậu chính xác là đồ ngốc”.

*

Minh cười, đầu nhờ vào gốc cây, đôi mắt khép hờ, nhìn thấy rõ hàng lông mi dày, đen nhánh.

Nhiều dịp tôi trường đoản cú hỏi, ví dụ hai tính cách khác biệt lại có thể thân cùng nhau được, chưa tính sức học của chính nó chênh lệch tôi khôn cùng rất lớn. Tôi rước chuyện này ra hỏi nó, nó cười.

"Vì sao ư? ví dụ là luật pháp bù trừ".

Tôi âm trầm ngẫm nghĩ, quả quả như vậy, tất cả là nó bù đến tôi. Nó là mặt trời, tôi là viên xương rồng bự lùn giữa sa mạc. Ngày ngày tôi ngóng cổ thách thức mặt trời “Này này! Có xuất sắc thì thiêu bị tiêu diệt tôi đi, thách đấy" vậy nhưng có khi nào nắng thiêu bị tiêu diệt được cây xương rồng ngoan nắm đâu.

Tôi gặp mặt lại đại trượng phu trai ngay vài hôm sau đó. Cậu ấy học tập ở dãy A, tôi học dãy B nên rõ ràng tới giờ phút này tôi bắt đầu thấy. Đó là buổi sáng đẹp trời, tôi với Minh ngồi ở trong nhà xe gặm bánh mì, thấy ngoài hiên chạy dãy A cậu ấy đứng rửa ráy nắng.

Chỉ yêu cầu nhìn trường đoản cú xa, tôi cũng nhận ra. Cậu ấy mặc đồng phục, tuy thiếu tính vẻ năng động tuy thế trông non trẻ và tráng lệ và trang nghiêm hơn khôn xiết nhiều. Nắng dancing nhót bên trên làn da bánh mật, tỏa ra sức hút vô cùng khó khăn nói thành lời. Mắt tôi bị khóa chặt vào cậu ấy, mãi không rời được.

Minh ho khan nhị tiếng, kéo áo tôi.

“Đi thôi”.

Nó nhanh chân bước về phía trước, mẫu bóng cô đơn kéo dãn dài dưới khoảng chừng sân đầy nắng. Tôi liếc về phía dãy A lần nữa, nam giới trai đã không thấy tung tích đâu, sự nuối tiếc tủ đầy trái tim tôi, tôi mong nhìn cậu ấy thêm một ít nữa.

Tan học, Minh rủ tôi ra khu dã ngoại công viên đi dạo, tôi bỡ ngỡ nhìn nó.

“Eo! từ bây giờ bão về nha”.

Minh là đứa khá thích học, nó dành phần đông thời gian cho sách vở, tín đồ ta điện thoại tư vấn nó là côn trùng sách. Tuy nhiên nó chưa hẳn là bé mọt sách gồm cặp kính dày cộm, bởi vì nó rất đẹp mắt trai.

Minh thường xuyên không dành thời gian cho những hoạt động vô bổ, nó bảo “Mỗi một giây lãng phí là một trong những lượng kỹ năng và kiến thức mất đi”. Tôi ngược lại, tôi say đắm chơi, lười học bài, liên tiếp bị điểm kém, Minh nhăn trán gõ đầu tôi "Không nên học xuất sắc nhưng phải cố gắng tốt nghiệp đấy. Không sau đây tớ sẽ bỏ rơi cậu”.

Tôi bĩu môi “Cậu luôn bỏ rơi tớ. Lúc nào thì cũng sách giấy tờ vở, cậu tưởng tớ mê thích ngắm mày cơ hội cậu học tập lắm à”. Tôi tấm tức nói một hơi, rủ tôi lên nhà nó chơi, nó hùi hụi học bài, tôi đi chuyên em Miu với Mio nhật đến nó. Nó mang lại nhà tôi chơi, mang theo cả đống giấy tờ để đọc.

Chúng tôi ra khu vui chơi công viên lúc nắng chiều vừa nhạt bớt, khóa lên cây với hoa một màu quà mật ong dịu dàng, đẹp mắt đẽ. Che ló trong tán cây là số đông nhà chòi cho những người đi bộ nghỉ chân, mái ngói cong cong đỏ tươi. Minh ngó quanh, mắt nó lóe lên một chút tinh nghịch.

"Mình đi bộ từ đằng này nhé”.

Tôi theo nó, Minh đi khôn cùng chậm, thỉnh thoảng này lại chỉ tôi vài loại hoa vẫn nở rộ, bắt tôi đoán tên, tôi đoán không đúng nó sẽ cốc đầu nói nhở. Tôi bực tức ôm cái đầu đau như búa ngã ,mắt bi lụy liếc Minh cha bốn loại cho bõ tức.

Minh chỉ đến tôi đám hoa tử đằng rủ xuống có tác dụng rèm bịt cho bên chòi, hầu như chùm hoa tim tím khe khẽ lay trong gió.

Tôi nhìn chiếu qua đám hoa, thấy chàng trai cầm cố tay một cô gái. Ánh mắt thờ ơ bỗng hóa êm ả dịu dàng vương bên trên khuôn mặt thanh thuần, dễ thương của tín đồ con gái.

Tôi đứng dưới cái nắng chiều thời điểm cuối tháng ba nhưng cứ ngỡ về chiều tối tháng hai ngày hôm ấy. Nam nhi trai to lớn có hương thơm sữa tắm nhẹ nhàng trong ký kết ức dường như trở buộc phải mờ nhạt.

Minh gõ đầu tôi vô cùng khẽ.

"Ngốc thừa đi. Hoa tử đằng nhưng cũng ko biết".

Tôi gật đầu, cầm cố nặn ra niềm vui tươi rói, tôi không muốn Minh biết tôi đã buồn, nói chính xác là tung nát cõi lòng đến một tình yêu mới chớm nở.

Minh kéo tay tôi đi rất cấp tốc về phía trước, cửa hàng chúng tôi đi vòng quanh hầu như ngóc ngỏng của khu vui chơi công viên và không tồn tại ý định giới hạn lại. Thấy tôi bao gồm chút mỏi mệt, Minh ngồi xuống kề bên đài xịt nước, giành cho tôi một chỗ bên cạnh. Nó nhét tai nghe vào tai tôi, tôi nhớ kia là bài hát khôn cùng vui, tiếng Hàn thì phải.

Minh nhấp lên xuống lư theo giai điệu, bỏ mặc tôi với mớ tâm tư tình cảm lãng đãng trôi trên tầng mây cao. Thực ra, tôi có chút tiếc nuối chứ không cảm thấy bi ai nhiều, ví như tôi chạm chán chàng trai ấy sớm hơn cô gái ấy, trong những lúc anh ấy không thích thiếu nữ khác thì chắc rằng tôi đã có thời cơ thích một người lâu dài một chút.

"Ăn kẹo đi, đường cực tốt cho việc biến hóa tâm trạng đấy”.

Minh nhét viên kẹo sau khoản thời gian xé vỏ vào miệng tôi. Nó bật cười.

Hai hàm răng của tôi gặm ngón tay thân của nó, viên kẹo bị Minh sử dụng mẹo vậy trong ngón mẫu và ngón trỏ.

"Bị lừa rồi nhé”. Vẻ mặt vui mừng của nó làm cho tôi bật cười theo.

"Ấu trĩ”.

Tôi đơ viên kẹo nhét vào miệng. Socola mềm, mịn tan chảy thuộc vị đắng dịu khu vực đầu lưỡi.

Nỗi bi tráng mới chớm của tôi do trò đậm chất cá tính của Minh mà loại bỏ đi mất hút. Cầm cố giới nhỏ dại bé của tôi lại bắt đầu quay lại guồng quay giữa tôi cùng Minh. Sau tất cả chỉ từ tình các bạn ở lại, người luôn bắt ăn hiếp tôi lại là người mang về cho tôi xúc cảm an toàn, ko phải dựa dẫm mà là sẵn sàng chuẩn bị ở phía sau nâng đỡ, an ủi tôi theo một giải pháp riêng của Minh.

"Này, cậu có gì mong muốn kể ra không?”. Minh hích vai tôi, miệng cười cợt một nửa.

"Không”. Tôi trừng mắt.

"Tớ nghĩ là bao gồm gì đấy”. Nó lại hích vai tôi nhức điếng.

"Cậu điên à”. Tôi tức buổi tối rượt theo Minh để đánh nó vài phát.

Buổi chiều hôm ấy, shop chúng tôi cứ đuổi theo nhau quanh khu vui chơi công viên tới lúc mệt mỏi rã rời. Cuối cùng, tôi cũng đánh được nó mang cho chiếc xác to phệ ấy vứt hết khía cạnh mũi cơ mà gào lên.

*

Minh là một đứa con trai không thích bé gái, tôi suy nghĩ vậy bởi tôi chưa từng thấy nó nhằm đứa đàn bà nào vào đôi mắt cả. Lần tuyệt nhất nó đánh giá và nhận định về con gái là mẩu chuyện gây bất đồng quan điểm giữa tôi và nó, mẩu chuyện có tiêu đề “Nhìn loại gì?”.

"Cậu xuống đi, tớ đạp hết nổi rồi”.

Tôi phì phò thở, loại nắng gắt của Tây Nguyên ví dụ như thách thức cực hạn của trường đoản cú nhiên đối với con người, độc nhất vô nhị là tôi khi đề nghị đèo bòng thêm tảng đá khắc tên Minh sau xe.

"Yếu xìu, thôi đi dạo vậy, gửi xe tớ dắt cho”.

Minh thừa nhận lấy chiếc xe, nhẹ nhàng dắt như bao gồm như không. Thật, hy vọng giận bầm gan cùng với nó.

"Ê Minh, ê Minh, gồm gái kìa”.

Tôi đập đập tay nó, đối tượng nữ duy nhất trê tuyến phố (trừ tôi) đang đi về phía shop chúng tôi .

"Thì sao?" Nó hếch hàm hỏi tôi. Mẫu điệu cà khịa hết sức gợi đòn. Tội nhịn.

"Nhìn đi, rồi đến tớ biết cậu thấy nắm nào?”.Đây là cơ hội để tôi xác định thiếu phụ trong mắt đứa bạn tôi. Mà đối với tôi nó cũng chẳng bắt buộc là bọn ông.

“Ừ. Áo lót hồng”. Giọng nó thức giấc queo.

"Ờ" Tôi như bạn mê ngủ thốt nhiên giật bản thân tỉnh giấc: “Cậu nói đồ vật gi Minh? Áo lót hồng, ý tớ hỏi cậu là nhìn nhỏ tuổi đấy ráng nào mà?"

Tôi ôm bụng mỉm cười ngặt nghẽo.

"Cậu chú ý đi, ai bảo khoác áo trắng mỏng mảnh tang”. Nó mặt dày ngụy biện.

"Ờ núm đập vào phương diện cậu chỉ gồm vị trí đấy thôi hả?”. Cố kỉnh được thời cơ tôi ra sức chế nhạo nó.

"Cậu hy vọng tớ khai luôn ra color áo của cậu không?”. đôi mắt nó liếc nhàn rỗi về phía tôi.

Thôi xong, tôi xác định rằng nó rất bầy ông. Vày quá thân thiện nên tôi cứ nghĩ nó không lưu ý tới bé gái, mà quên mất nó không coi tôi là phụ nữ nên chuyện đó nó gồm ngại nói ra đâu.

Chúng tôi vừa rã giờ thể thao sau bài học dùng ống nhựa thay súng nhìn bắn. Tôi sút xe chở Minh về, nó ngồi sau ôm hai dòng ống nước. Hai báu vật nhỏ này là thành phầm chạy vòng quanh thị xã vài vòng của tôi và Minh, cài về cưa song mỗi đứa một nửa. Trong số đó đầy số đông giọt mồ hôi của riêng bản thân tôi đấm đá xe đi siêu xa để mua về.

Chiều nay, trời âm u chực sắp tới mưa. Gió rào rào cuốn bụi bay mù mịt, tôi ra quyết định đi mặt đường tắt, con đường ít fan qua lại.

Từ xa, một đám fan tụ tập chắn lối, tôi bảo Minh xuống xe pháo để xoay đầu lại.

Chúng tôi vừa tính rời đi, một anh giới trẻ đã chạy tới, các giọng nói gấp gáp.

“Cho anh mượn hai cây gậy, tấn công nhau kết thúc anh trả”.

Không đề xuất sự đồng ý, anh ta rứa gậy của chúng tôi chạy mất vào đám đông.

"Đi về thôi”.

Minh nói tôi.

"Nhưng gậy của tôi với cậu, đề nghị lấy lại chứ”.

Tôi lo ngại nhìn về phía xa.

"Mất rồi, về thôi”.

Minh không vui lặp lại.

"Nhưng...".

Tôi chưa nói không còn câu, nó nạt tôi luôn.

"Về".

Lần đầu nó nổi giận, tôi cũng giận nó, giữ lại gậy mà lại để họ rước mất, giận nó e lệ còn lớn tiếng với tôi. Giận chung luôn luôn cả lần chó rượt hai đứa không tính ngõ bên thầy nó cướp xe tôi đấm đá đi mất để mình tôi nghỉ ngơi lại đối đầu và cạnh tranh với nhỏ chó. Nó còn bảo “Bạn cậu muốn rỉ tai riêng với cậu phải tớ đi trước”.

Tôi giận nó thật, không thèm đánh đấm xe, cứ dong xe pháo đi bên cạnh nó, mặc trời mưa, mặc hai đứa ướt nhẹp.

Tưởng giận nhau được lâu, ai dè Minh mua đồ ăn sáng, tôi nạp năng lượng và công ty chúng tôi lại có tác dụng bạn. Tình bạn giữa shop chúng tôi thật solo giản, đã nhận định nhau là các bạn thì dù chuyện gì xảy ra cũng không khiến chúng tôi chia rẽ.

"Tớ lượn phố với tía mua sách, cậu giữ hộ gì không?”. Minh gửi tin nhắn nhắn cho vào 1 giờ đồng hồ chiều.

"Ừ, thiết lập truyện Doremon tập mới nhất cho tớ, ok không?”.

"Đồ quỷ lười học, sau đây anh sẽ vứt rơi cô”.

"Biến”.

5 giờ đồng hồ 30 phút

"An à, bình tĩnh nhé" Trang hotline điện đến.

"Ừ, có chuyện gì?"

"Minh mất rồi, bị xe tông"

"Bao giờ?"

"4 giờ chiều nay"

"tút, tút, tút"

Tôi như fan mất hồn, chết điếng người, tai tôi như ù đi, chất xám quay cuồng trống rỗng.

Người đồng bọn duy độc nhất của tôi, fan bắt tôi chở đi mỗi ngày, tín đồ hay trêu chọc tôi, bạn hứa trường tồn ở bên tôi nay chẳng bám trên cõi đời này nữa.

*

Những lời hứa hẹn hẹn, các ước mơ dang dở chỉ với mình tôi nhớ, cậu ấy nói giả dụ tôi không cần mẫn học hành, cậu ấy sẽ bỏ rơi tôi. Hợp lý và phải chăng vì tôi lười học đề xuất cậu ấy vứt tôi mà đi thật, quăng quật tôi lại để đi mang đến nơi tôi quan yếu theo cậu ấy được nữa.

Tôi khóc như điên dại, khóc mang đến tôi cùng khóc mang đến cậu ấy, khóc cho hồ hết kỉ niệm call tên hai chữ thừa khứ, cậu ấy cho rồi đi cơ mà chẳng lưu giữ tới lời hứa mãi mãi lân cận tôi.

Ngày cậu ấy ở ngủ yên dưới nấm mộ lạnh lẽo, mây xanh cùng nắng hanh vàng. Ngày hè đến rồi, ve sầu ngân râm ran điệp khúc sầu lòng dưới phần nhiều cơn mưa, hàng cây phượng cũng lác đác nở hoa. Cha cậu trao tay tôi tập nhật kí bìa da nâu nhẵn loáng, trang vở ngập cả nét cây bút ngay ngắn, cứng cỏi của cậu mà lại câu chữ mềm mại và mượt mà vô cùng mà lại cũng cô đơn vô cùng.

“Hôm nay, cô ấy trách tôi là đấng mày râu nhưng toàn ăn hiếp cô ấy, trong cả việc đạp xe chở đàn bà cũng không làm, cô ấy còn dọa sẽ không còn chở tôi nữa. Bộ dáng cô ấy xù lông trông thật ngốc cơ mà tôi lại thấy như vậy mới đáng yêu. Làm sao tôi có thể nói cho cô ấy biết, chỉ việc trông thấy bóng sống lưng của cô ấy, tôi bắt đầu thấy an toàn, tôi sợ cô ấy đang như mẹ tôi, bà bảo tôi cách nhanh lên phía trước, mang lại khi quay trở về tôi quan yếu tìm thấy bà ấy nữa".

Tôi khóc như 1 đứa trẻ con, nước đôi mắt ướt nhòe trang giấy. Lý do cậu ấy không nói với tôi? tại sao tôi lại đần như vậy, không thấy được nỗi ưu yêu thương trong đôi mắt cậu ấy

"Thích cô ấy, lại sợ hãi mất đi cô ấy. Trước giờ không nghĩ ưng ý một fan lại trở ngại đến thế, bởi vì là cô ấy buộc phải dù thế nào thì cũng không ăn năn hận. Mặc dù vậy cô ấy lại đam mê ngay anh chàng là hoa gồm chủ, sao tôi có thể để cô ấy "phá hoại" niềm hạnh phúc của người khác. Nhưng mà không hẳn, cô ấy làm sao phá nổi chứ? Tôi nên ngăn cô ấy lại nhưng làm sao để cô ấy không nhức lòng, tôi siêu rất hại cô ấy nhức lòng".

"Chỉ đề nghị ở mặt cô ấy, tôi sẽ cố gắng làm cô ấy vui vẻ".

"Cô ấy không chịu đựng học bài, thật là nhỏ mèo lười nhác, tôi phải nỗ lực học thôi, nếu như không sau này làm sao cơ mà nuôi nổi cô ấy"

"Cô gái dại lại giận tôi rồi, xin lỗi em vì chưng chưa đã khiến em buồn, lần sau tôi không dám như vậy nữa".

"Sau này, ko biết cô gái ngốc ấy gồm yêu tôi không? tuy vậy tôi đã vĩnh viễn mặt em, đảm bảo em, ngóng tôi trưởng thành nhé!".

Tôi gấp cuốn sổ lại, tất yêu đọc tiếp được nữa, mỗi câu chữ những như đã cứa vơi vào trái tim tôi. Minh, cậu thật dở người ngếch, cậu mới là người ngốc.

Người ta nói người các bạn năm mười bảy tuổi ko thể bên ta mang lại suốt đời. Hiện giờ tôi bắt đầu biết, khi nói ra lời nói ấy đau lòng tới dường nào.

Mỗi năm tôi thêm một tuổi, sau đây sẽ yêu một người, lấy ông xã sinh con nhưng bạn tôi thương mến nhất, người chúng ta 17 tuổi của tớ vĩnh viễn sống quá khứ, âm thầm khích lệ tôi tiến lên, tôi biết cậu ấy luôn giữ lời hứa, dài lâu không khi nào bỏ rơi tôi.

Tạm biệt cậu, từ giã tuổi 17 của tôi.

"Này! An chở mình mang lại trường với".

"Sao cậu biết thương hiệu mình?".

"Hôm qua cậu bị không điểm khám nghiệm miệng môn Toán,ai chẳng nhớ".

"Cậu quá đáng"

"Đi thôi".

"Sao cậu dám nhảy đầm lên xe cộ của mình. Xuống tức thì đi! "

"Mình là Minh, Bình Minh".

"Biết rồi lặng đi".

"Sao biết tên mình?"

"Hôm qua cậu được mười điểm khám nghiệm miệng môn Toán ai chẳng biết”.

Xem thêm: Xu Hướng 12/2022 # Cách Đạt Hạng S Trong Lol, Lmht: Bí Kíp Cày Thông Thạo Tướng Cấp 6

Tạm biệt cậu tuổi 17 của tôi, tất cả thể hiện giờ và nhiều năm sau đây tôi vẫn sẽ luôn nhớ cậu. Và có lẽ rằng điều tiếc nuối nuối độc nhất vô nhị là tôi trước đó chưa từng biết cậu đã có lần xem tôi như một tín đồ con gái, từng mong muốn chở che cho tôi. Và có lẽ rằng điều nuối tiếc lớn hơn là khi tôi hiểu rằng cậu sẽ chẳng còn giải pháp nào rứa lấy bàn tay tôi nữa. Tuổi 17 à, tớ sẽ luôn luôn nhớ cậu, trong tim.